[UEH] [THÁNG 11/2019] by VÕ TRẦN ĐỨC GIANG

[RECAP BUỔI 2 – 23/11/2019]

“Khi cuộc khủng hoảng được đẩy lên cao đến tột độ, mình mới bàng hoàng nhận ra sự tồn tại của nó. Mình đã mất hết động lực, mất sự tự tin và cuộc sống mình lúc đó được mô tả bằng từ “trì trệ”.

Mentor: Nguyễn Anh Dũng
Mentee: Võ Trần Đức Giang

Mình vừa vượt qua một cuộc khủng hoảng kéo dài từ cuối tháng 9 tới khoảng đầu tuần trước. Nó là cuộc khủng khoảng trong đó mình cảm thấy không chắc chắn về câu trả lời “mình là ai?”, “cái gì dành cho mình?”. Khi cuộc khủng hoảng được đẩy lên cao đến tột độ, mình mới bàng hoàng nhận ra sự tồn tại của nó. Mình đã mất hết động lực, mất sự tự tin và cuộc sống mình lúc đó được mô tả bằng từ “trì trệ”.

Mình cố tìm nguyên nhân, và khi nhìn nhận lại mọi chuyện, mình phát hiện mình đang đặt kỳ vọng bản thân quá cao so với năng lực thực sự. Mình tìm cách hạ nó xuống. Nhưng chuyện này thực sự khó khăn với mình vì nó đã ăn sâu vào tiềm thức mình rồi. Sau cùng mình vẫn chưa cảm thấy đây là nguyên nhân chính vì nó không giúp mình giải quyết vấn đề.

Mình có đi buổi training của chị Hạnh và chị Nhung hôm thứ 7 và vô tình nghe hai chị nói về 2 chữ “mục tiêu” và nghe một vài chia sẻ của các chị về việc đặt mục tiêu: chia nhỏ nó ra nếu mình thấy mục tiêu xa xôi quá. Ồ đây có thể là nguyên nhân cho cuộc khủng hoảng của mình. Mình có mục tiêu 1 năm, nhưng từ đây đến đó, mình đang thiếu kỹ năng gì, mình cần bổ sung bằng cách nào, thì mình không rõ. Trong buổi gặp mentor, mình có chia sẻ với anh về vấn đề này, anh phát hiện mình đang thiếu 2 cái: self-commitment và intention. Về self-commitment, mình chợt nhận ra rằng dạo gần đây mình thường thất hứa với bản thân, nói lát sẽ làm những toàn hôm sau mới làm. Về cái intention, nó lí giải cho việc mình bị cuốn vào những gì mình làm, để rồi sau tất cả lại cảm thấy trống rỗng, vô nghĩa. Mình nhận ra thứ đang kéo mình đi tới đến từ những thành tựu của bạn bè xung quanh, chứ không xuất phát từ bản thân mình.

Và xâu chuỗi lại tất cả, mình nhận ra sau khi mình kết thúc hoạt động bên câu lạc bộ để tìm kiếm những thứ mới mẻ hơn, mình cứ chần chừ mãi trong việc vạch ra các mục tiêu nhỏ để đạt được mục tiêu 1 năm. Điều đó khiến mình không biết làm gì nên đành chạy theo mọi người xung quanh. Việc bị cuốn vào cuộc đuổi bắt khiến mình mệt mõi và mất dần sự tự tin khi cảm thấy mình đang không sống vì chính mình. Mình cảm thấy không chắc về mọi thứ mình làm. Dần dần mình chìm sâu vào vòng luẩn quẩn của những động lực bị mất và sự trì trệ, cái gì cũng để sát nút mới làm. Và đó là lý do mình mắc kẹt giữa cơn khủng hoảng.Và bây giờ, khi đã xác định được nguyên nhân, nhờ trao đổi với anh Dũng, mình xác định được việc mình nên làm:

– Dựa vào những kỹ năng mình đang có và những kỹ năng mình đang thiếu, xây dựng các kế hoạch theo thứ tự thời gian để tích luỹ được từng cái một.

– Đối với mỗi việc mình làm, xác định rõ với bản thân về mục đích khi làm nó và sau mọi chuyện, soi chiếu lại xem mục đích đề ra đã đạt được chưa, còn kết quả thành bại, không quá đặt nặng.

– Chính sự trì trệ khiến cuộc khủng hoảng của mình trầm trọng hơn. Cho nên cái cần phải thay đổi là hình thành thói quen “LÀM LIỀN”. Khi công việc vừa xuất hiện, động lực và nhiệt huyết của mình với nó sẽ cao nhất. Khi xong mọi việc sớm, mình có tâm trạng thoải mái để đón nhận nhiều thứ khác.

Giờ mình thấy mọi thứ tươi sáng hơn rồi vì mình biết mình cần làm gì. Mình thật sự biết ơn buổi training ý nghĩa hôm thứ 7 và cuộc gặp chốt hạ vấn đề với anh Dũng.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *