[RECAP BUỔI 4 – 9/11/2019]
VẤN ĐỀ GIAO TIẾP VÀ HỌC TẬP – “Lần gặp trước mình đã nhận được quá nhiều outcomes”
Mentor: Lý Đức Toàn
Mentee: Huỳnh Hải Quân
Mình đến với buổi Mentoring này sớm hơn 1 tiếng để làm bài, trong đầu mình thật sự chưa chuẩn bị nội dung sẽ nói là gì, không biết kết quả đạt được sau buổi này là gì. Nhưng mình vẫn nhe nhói một tia hy vọng vì lần gặp trước mình đã nhận được quá nhiều outcomes. Thế rồi mình bắt đầu dành 25p thời gian theo phương pháp pomodoro, kèm theo chiếc tai nghe cách âm để suy nghĩ về những câu hỏi mình sẽ trao đổi với anh. Và rất may mắn là outcomes mình nhận được trong buổi họp này nhiều hơn cả kỳ vọng của mình, anh mentor của mình rất chủ động gợi chuyện và tìm kiếm vấn đề của mình và đưa ra giải pháp. Sau đây là những điều mình tấm tắc sau buổi gặp gỡ này:Trước tiên mình trao đổi với anh về những bài tập mà buổi hẹn trước anh đã giao cho mình.
+ Hẹn ăn trưa và nói chuyện với anh chị mà mình nghĩ giỏi nhất trong công ty
+Thử các cách tiếp cận khác với vị khách hàng mà mình đã bỏ lỡMình đã hoàn thành bài tập 1, tuy nhiên bài tập 2 thì chưa có kết quả do phương án tiếp cận của mình giống với những người khác.
————–
Mình trao đổi với anh về mặc cảm về giọng nói của mình, mình đã tự nhận xét rằng giọng mình không trôi chảy, không rõ ràng, hay nuốt âm, và đôi lúc mà cảm xúc thì nghe “gãy”.
Sau một hồi trao đổi và phản biện thì anh nhận ra được vấn đề của mình là do mình NGHĨ QUÁ NHIỀU VỀ VIỆC NGHĨ MÌNH THẾ NÀO , thế là anh em chúng mình bắt đầu đi tìm giải pháp
1. Tự kỷ ám thị
Phương pháp này là việc mình sẽ luôn tâm niệm giọng nói mình hay, đây là quá trình tự tâm niệm và khích lệ. Tuy nhiên thì mình cũng nhận ra là phương pháp này có thể không hiệu quả với mình do rằng viêc mặc cảm khá nhiều và lâu nên cần một bước chuyển lớn.
2. Thay đổi định hướng suy nghĩ
What?
Sau một hồi tranh luận và phản biện thì anh em mình đi đến giải pháp thay đổi định hướng suy nghĩ, cụ thể là khi nói chuyện thì tập trung vào các benefits mà mình nghĩ sẽ mang đến cho họ hay những cái outcomes mà mình kỳ vọng. Từ đó mà mình sẽ không còn tâm trí để nghĩ xem người khác nghĩ gì về mình.
How?
Và để làm được điều này thì mình cần chuẩn bị trước khi đến các buổi gặp mặt, hoặc là xác định xem nội dung chính người đối diện đang nói là gì. Mình cần phải xác định các outcomes mà mình kỳ vọng, hoặc là các benefits mà mình nghĩ sẽ cho được người nói chuyện với mình.
Why?
Làm như vậy thì sẽ tận dụng được thời gian, có sẵn định hướng nên tránh bị lan man, ngoài ra thì mang đến hiệu suất làm việc cao hơn. Đặc biệt là sẽ giúp mình bớt đi cái suy nghĩ người khác nghĩ thế nào về mình, liệu điều đó có quan trọng bằng những lợi ích(benefits), những giải pháp mà mình mang đến cho họ?
————–
Tiếp đấy mình có trao đổi với anh LÀM THẾ NÀO ĐỂ BẮT KỊP NHỊP ĐỘ HỌC TRÊN LỚP bởi lẽ nhiều lúc mình học trên lớp nhưng không thể theo kịp, ví dụ như thầy nói quá nhanh chưa kịp load hết hay nhóm thuyết trình đi lan man. Thế là anh đề ra 2 giải pháp cho mình như sau:
1/ Phương pháp cổ điển là dành trước 30p để đọc bài ở nhà
Cách này mình đã thử trước đây, có hiệu quả nhất định nhưng lại khá nhiều thời gian
2/ Hoặc là học từ những người mà mình cho là giỏi hơn,có thể hiểu được bài, đi hỏi và trao đổi với họ.
Cách này thì mình lại liên hệ với bản thân, hồi học kỳ trước từng làm tương tự và nhận thấy thực sự thì nó giúp tiết kiệm thời gian rất nhiều, chỉ việc trao đổi và phản biện tầm 15p là có thể nắm được bài học, ngoài ra thì việc tranh biện rất là thú vị nên càng kích thích việc học.
Tiếp đó anh hỏi han về những việc mình làm hằng ngày nhằm tìm kiếm các benefits khác anh nghĩ sẽ mang đến cho mình. Và đi đến việc đọc sách, 2 cuốn sách mình đang đọc là “ Bí Mật Của Phan Thiên Ân” và cuốn “Một đời như kẻ tìm đường” của thầy Phan Văn Trường.Anh gợi chuyện mình tóm tắt nội dung 2 cuốn sách, và rồi mình nhận ra mình chẳng nhớ quá nhiều, nhất là ở cuốn sách của thầy Trường.Ở cuốn đầu tiên anh thử nghe mình tóm tắt lại và ngay lập tức anh đã nhận ra “CÁI HỒN CỦA CUỐN SÁCH” là sự hào sảng mà mình cũng không ngờ tới, trong lúc đọc mình không tự hỏi mình về cái đấy. Cái hồn của cuốn sách chiếm có khi hơn 50% nội dung cuốn sách, trong lúc đọc thú thật mình chả đặt quá nhiều câu hỏi để tìm ra nó, và sau khi nghe từ anh thì nội dung cuốn sách như được kết nối với nhau, mình nhớ lâu hơn.Và mình đã được học rằng
Hãy luôn đặt cho mình 2 câu hỏi quan trọng
Khi mở cuốn sách ra hãy hỏi rằng tại sao tác giả lại nói vậy? Tại sao câu chuyện lại như vậy?- Khi đóng cuốn sách lại hãy hỏi mình rằng cuốn sách này nói về cái gìNếu không trả lời được thì hãy đọc lại cuốn sách, bởi lẽ đọc sách để làm phong phú kiến thức của mình, nếu mình không hiểu thì đã đọc sách sai cách. Liên hệ với bản thân trước đây thì mình thấy quả đúng là như vậy, mình đọc nhiều nhưng không nhớ hoặc không ứng dụng được cũng rất nhiều. Và thực tế là khi ra làm việc thì chả ai quan tâm mình đọc bao nhiêu, điều họ quan tâm là mình áp dụng được những gì để tạo ra giá trị thực tế. Mình sẽ tập áp dụng 2 câu hỏi này.
Hai anh em bọn mình còn tranh biện với nhau về nhiều vấn đề khác như: có thật là tất cả mọi người đều thích nghe câu chuyện của họ? Làm thế nào để luôn nắm được ý chính của cuộc trò chuyện? Làm thế nào để keep flow được cuộc trò chuyện? Tuy nhiên do bài đã quá dài nên mình sẽ dừng tại đây.
Chân thành gửi lời cảm ơn anh Toàn, các anh chị Mentor, các anh/chị/bạn đã gầy dựng nên chương trình UEH MENTORING!

