[UEH] [THÁNG 11/2019] by LƯƠNG QUỐC VĨ

[RECAP BUỔI 4 – 3/11/2019]

“Hãy giữ cho tâm mình sáng với một thái độ cầu thị, học hỏi thì mình làm bất cứ cái gì cũng được. Cái tâm mình sáng, có thể mình không được khôn khéo, có thể khiến người khác mất lòng. Nhưng rồi mình sẽ thật bất ngờ vì những gì mình nhận được…”

Mentor: Lý Đức Toàn
Mentee: Lương Quốc Vĩ

Lý do gì anh lại gặp tôi khi cả hai anh em đang làm việc ở 2 lĩnh vực hoàn toàn khác?Lý do gì tôi lại gặp anh trong một buổi sáng cuối tuần – khoảng thời gian tôi đã từng không nguyện rời khỏi cái giường thân quen của mình?Bởi vì… tôi muốn học hỏi.Bởi vì… anh thấy trong tôi vẫn còn điều gì đó cần được giải quyết.Và anh đã đánh động đến tâm thức tôi bằng một câu nói tưởng chừng như rất bình thường: “Cái mình biết nên nhiều hơn cái mình cần…”. Suy nghĩ tôi còn được anh mở rộng đến vô hạn khi anh gợi mở một số vấn đề:

1/ Khi ta càng làm càng sai:

Lúc đối mặt vấn đề, người ta sẽ có hai cách nhìn: cách nhìn tích cực và cách nhìn tiêu cực. Đừng tập trung vào những cái mình làm sai mà hãy tập trung vào những cái mình đã làm được cho tổ chức.Sợ nhất là làm không có sai. Thứ nhất là việc mình làm quá dễ hoặc quá hời hợt. Thứ hai, không ai đủ giỏi để không làm sai cả. Chính vì mình làm sai mới có cơ hội, để mình có thể rút ra kinh nghiệm làm việc sau này.

2/ Khi ta có thể lựa chọn nhiều hơn một…

Trong một giới hạn thực tế khi ta không thể đồng thời phân bổ nguồn lực cho nhiều lựa chọn.Hãy hành động theo điều mình tin tưởng, điều mình cho là đúng thì cứ làm thôi. Không cần quá quan tâm người khác suy nghĩ gì về mình, tổ chức suy nghĩ gì về mình hoặc day dứt những điều mình cho là đúng sai, hay dở.Một câu chuyên mà anh Toàn đùa vui rằng:

– Năm 20 tuổi, người ta hay suy nghĩ bạn bè nghĩ gì về mình.

– Năm 30 tuổi, họ vẫn day dứt về việc bạn bè nghĩ gì về mình.

– Năm 40 tuổi, mới nhận ra rằng, bạn bè đang phải vật vã suy nghĩ bạn bè nó đang nghĩ gì về nó. Nó không nghĩ gì về mình đâu…

3/ Khi làm hơn yêu cầu, vậy liệu ta có cần phải báo cáo?

Điều ấy còn tùy mình làm cái gì…Làm mà không cần báo cáo khi ta chắc rằng điều mình làm là đúng.Và báo cáo chỉ khi ta không biết cách xử lý và nhất quyết không được giả định.

4/ Khi ta tự đặt ra các giả định:

Bản chất của con người là tự suy diễn, đó là một thói quen tư duy rất bình thường.Nhưng… mình không nên thế. Cái mà mình đang suy nghĩ không chắc đã khớp với cái mà người ta suy nghĩ. Hãy chia sẻ!Giới hạn của các bạn trẻ là không biết khi nào thì giả định và khi nào thì nên hỏi? Cách rất đơn giản để mình nhận ra là… khi mình không hiểu – mình hỏi, mình không chắc – mình hỏi và không giả định.- Tôi định làm như thế này, các bạn tính làm như thế nào?

5/ Khi ta muốn thăng tiến trong công việc:

Trong nhân sự có một chữ “RUN”.

Bạn nghĩ – R – Result chiếm bao nhiêu phần trăm khả năng thắng chức của bạn? Có phải bạn nghĩ rằng chiếm hơn 60%, rằng thì là… tạo ra giá trị công ty, vị trí của bạn phụ thuộc vào kết quả công việc. Mình cũng từng nghĩ như vậy.Kết quả là Result chỉ chiếm 10%… tại sao vậy? Bạn được trả lương để hoàn thành công việc được giao, hoàn thành công việc được giao thì mặc nhiên được định nghĩa là tốt. Lý do gì phải đánh giá cao cho việc bạn phải làm. Nếu không làm tốt thì sao… thì mặc nhiên bạn bị sa thải, bị loại khỏi cuộc chơi trong mọi trường hợp.

Chữ U – Unique – đánh giá cách mà bạn hoàn thành công việc. Cách mà ta đạt được chữ R khác biệt với người khác như thế nào về bản chất và hành động.Bạn muốn đề bạt một người làm việc một cách nhẹ nhàng, thoải mái, ít tốn nguồn lực hay một người làm việc hồng hộc nhưng đều cùng ra kết quả tốt như nhau? Mình nghĩ bạn đã có câu trả lời cho chính bản thân mình?Vì vậy sự độc đáo trong cách hoàn thành công việc chiếm đến 40% cơ hội thăng tiến của bạn.

Vậy, điều gì chiếm 60% – một con số quyết định hơn nửa khả năng thăng chức của bạn? Đó là chữ N – NetworkingKhi ta thăng tiến lên một ví trí cao hơn, mình phải tương tác với rất nhiều bộ phận khác nhau. Phạm vi quan hệ lúc ấy sẽ lớn hơn, rộng hơn rất nhiều.Khi ta được đưa vào “tầm ngắm”, cấp trên sẽ xem xét network của mình có tốt hay không? Mình quan hệ với những ai và những ai quan hệ với mình. Để khi mình được cất nhắc, thì mình có đủ sự hỗ trợ và hỗ trợ đủ các bộ phân khác. Nếu mình có network không đủ rộng thì… Liệu mình có đủ một lượng kiến thức cơ bản, một bức tranh chung nhất về tình hình doanh nghiệp hay không? Liệu mình có thể thấu hiểu và có cách xử lý phù hợp với các phòng ban khác hay không?Một câu nói mà mình nghĩ ấn tượng nhất trong suốt cuộc nói chuyện với anh: “Hãy giữ cho tâm mình sáng (vì người khác trước, nghĩ về mọi người trước) với một thái độ cầu thị, học hỏi thì mình làm bất cứ cái gì cũng được. Cái tâm mình sáng, có thể mình không được khôn khéo, có thể khiến người khác mất lòng. Nhưng rồi mình sẽ thật bất ngờ vì những gì mình nhận được…”

Về cơ bản, trong cuộc sống này, cái mình nhận được phản ánh cái mình cho đi. Người được đối xử tốt thì 90% họ đối xử tốt với người khác, đối xử tốt với cuộc đời. Luôn luôn có nhân quả với cái mình nhận được, luôn luôn tử tế tế với người khác, luôn luôn nghĩ về người khác thì chắc chắn mình sẽ nhận được những điều tử tế.Câu chuyện nối tiếp câu chuyện…Suy ngẫm nối tiếp suy ngẫm…Anh như phù thủy của những ngôn từ dân dã, giản dị đã giúp tôi vỡ òa trong nhận thức và hành động. Cám ơn anh – người gợi mở những con đường. Cảm ơn các bạn – người đã đọc bài viết của tôi đến tận những dòng cuối cùng…

Một tối với chút gió và mưa,

6/11/2019

Quốc Vĩ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *