Ăn tết cô vi – lên thêm vài ký.
“Hãy thiết lập trạng thái bình thường mới” cứ vang lên trước khi nghe được giọng đầu dây bên kia mỗi lần gọi điện cho ai đó, giúp mình nhận ra là cái-ai-cũng-biết-là-gì đã không còn ảnh hưởng nhiều đến Việt Nam. Và đặc biệt khiến mình ít nhiều ám ảnh.Mặc dù ám ảnh dai dẵng, nhưng cái gì đến cũng đến, chị em mình thảo luận chủ đề: Sau dịch này, tụi em đã học được gì rồi? Chắc vì chủ đề này thiết thực và nó đủ hot…Và tia sáng tích cực cũng đến, chị em tụi mình thảo luận hăng hái. Có lẽ, ăn tết đợt này mọi thứ của chị thay đổi rất nhiều, từ tư duy đến thực tế cuộc sống nhưng mà chị bấm nhầm ô mất lượt chia sẻ khi hỏi mình đầu tiên. Mình cũng có nhiều điều hay ho trong khoảng thời gian ấy lắm. Và thế là mình nói và nói hơi bị nhiều:
Chuyến đi sinh tồn trong rừng.
Do quá nhiều thời gian rảnh và có chút tiền tiết kiệm, bọn mình đã lên kế hoạch làm 1 chuyến Tà Năng – Phan Dũng. Kế hoạch là 3d2n nhưng mà do tình thế sống còn nên phải kéo dài ra 4d3n để tìm đủ nước.
Chuyến đi cũng chẳng có gì để kể nếu như mà trong rừng thiếu thốn đủ thứ, môi trường thì khắc nghiệt. Quan trọng hơn là với 20 kg đồ trên vai, giữ rừng và thiếu thốn, mệt mỏi thì chân tường đối với mình không còn được hiểu theo nghĩa đen nữa. Mình bị ép đến mức mơ về Sài Gòn, bữa ăn với gia đình, bạn bè để lấy làm động lực tiếp tục.
Và khoảnh khắc đó mà đem so với deadline, dự án thì mấy cái deadline, dự án đó chỉ là muỗi. Như một lẻ tất yếu, sau chuyến đi, mình tìm được những giá trị, những mong muốn, khao khát thực sự của bản thân. (mấy cái mình nói là thử thách phải trải qua trong chuyến đi thôi, chứ kết quả là bọn mình có trải nghiệm tuyệt vời lắm).
Hệ thống hóa trải nghiệm mà chị đã tạo điều kiện cho mình.
Hồi trước, chị nhận xét mình là một đứa đang gặp nhiều vấn đề. Mình cũng nghĩ là mình có: tâm lý, học tập, tình cảm,… Mình bị stress trong thời gian dài, cho đến khi gặp được chị.
Với ánh nhìn của của một người Coach và các nguồn lực của mình, chị tiếp xúc và mentoring cho mình thiên về tâm lý, chị cũng tạo điều kiện cho mình đi đến một khóa career coaching.
Chị khuyến khích mình trải nghiệm nhiều, va vấp nhiều lên, sắp mặt nhiều lên,… ừ thì ban đầu mình cũng nghĩ giống giống đa cấp, nhưng có điều, chị bên cạnh và động viên mình, cũng như là hỗ trợ khi mình thắc mắc. Nói cách khác, mình được trải nghiệm có sự dẫn dắt của chuyên gia – là chị (mặc dù có nhiều lúc chị bận đến nỗi mình nhắn tin chị cũng không seen
:)) ).
Và thế là, như một hệ quả tất yếu: luật nhân quả, các bạn chắc đã biết, lần này chị khen mình trước nhóm là đã ổn hơn, có thể định hướng hơn.
Hệ giá trị cá nhân.
Mình nhận được lời khen của chị, bởi vì mình được tiếp thu cái gọi là “hệ giá trị”. Khái niệm này mình được học từ chuỗi career coaching, được ứng dụng trong việc chọn nghề nghiệp giúp ta hạnh phúc. Sau thì mình mở rộng ra luôn các khía cạnh khác trong cuộc sống.
Người ta định nghĩa: Giá trị cá nhân thể hiện những gì quan trọng đối với mỗi cá nhân đó. Đó là các niềm tin điều khiển hành động của mỗi người. Còn hệ giá trị là tập hợp các giá trị đó lại. Người ta cho một bảng rất nhiều giá trị (lúc đó mình được làm hệ thống là 45) sau vài bước phân tích, lọc, đánh giá, xử lý thì còn lại 10 giá trị quan trọng nhất. Ví dụ, trong công việc có người đề cao tài chính, sau đó là trách nhiệm; người khác thì thích tự do, môi trường tốt;…
Sau khi làm xong, bản thân mới trầm trồ và vỡ lẻ ra lý do vì sao bản thân có vấn đề. Bởi vì, hệ giá trị của mình đang không khớp với định hướng và hành động của mình trong các lĩnh vực. Và khi mình có hệ giá trị của bản thân, thì bản thân mình có kim chỉ nam cho nhiều tình huống. Khi mình sắp hành động gì đó sai sai với hệ giá trị, thì một luồng suy nghĩ có hình dáng ông báo đen hiện lên và nhắc mình: ở đây chúng tôi không làm thế
:)))
Trong suốt dịch, mình học onl, mình đọc sách, mình thức khuya, mình dậy muộn, mình bị ba mẹ la,… mình vỡ lẽ: mỗi người có hệ giá trị riêng, đôi khi sẽ có xung đột và đó là chuyện như lực hút trái đất. Cho nên phải có sự tôn trọng ở đây.
Hiện tại mình nhận ra hệ giá trị của bản thân trong các lĩnh vực khác trong cuộc sống. Cái số 2 bên trên ý (chiêm nghiệm), giúp mình tiếp tục hoàn thiện hệ giá trị. Cái số 1 (trải nghiệm) giúp mình nhìn thấy hệ gía trị của bản thân rõ hơn và có thêm nhiều điều thú vị.
Kết lại đây, mình cũng viết dài như cách mà nói với chị rồi hì hì. Có một người bạn từng nói với mình: “ý nghĩa của UEH Mentoring chỉ có thể nhận ra khi mà gần kết thúc mùa”, bằng sự ngưỡng mộ và cảm mến bạn ấy, mình cũng háo hức và khắc ghi trong lòng, giờ thì mình xác nhận điều bạn ấy nói là rất đúng luôn. Mình đã thay đổi nhiều nhờ vào sự giúp đỡ của các anh chị mentor. Có lười hơn, nói chuyện cũng lươn lẹo hơn, nhưng nhìn chung là tích cực hihi.
Cũng gần hết mùa rồi. Mình thực sự muốn cảm ơn BTC và mentor của mình. Bởi vì nhờ chương trình mà mình có nhiều trải nghiệm thật đáng quý, có điều kiện thuận lợi để vượt qua khó khăn, trưởng thành. Và mình cũng muốn gởi lời cảm ơn đến bạn Giang đã dụ dỗ mình vô UEH Mentoring để giờ mình thay đổi đến thế. Đúng là có vài sự dụ dỗ mang đến quả ngọt
:v Không nên khắc khe quá làm gì hì hì.

