[UEH] [THÁNG 12/2019] by LÊ ĐẶNG HOÀNG ANH

[RECAP BUỔI 1 – 15/10/2019]

Mình thật sự rất muốn, rất muốn có thể tham gia chuyến Japan Study Tour này nên dù có thể mình không đáp ứng được hết nhu cầu của chương trình, mình cũng sẽ cố gắng apply

Mentor: Nguyễn Cửu Long
Mentee: Lê Đặng Hoàng Anh

Xin chào mọi người, bài của mình lại dài nữa rồi :))). Mình cảm ơn nếu mọi người có dành thời gian đọc bài recap này .Sau một thời gian suy nghĩ, mình đã quyết định hẹn gặp mặt mentor của mình để bàn về 3 vấn đề: Japan Study Tour 2020, văn hóa công ty, cách ghi chép. Dù chỉ nói chuyện trong khoảng gần 1 giờ đồng hồ, nhưng mình thấy mình được khai sáng rất nhiều :)))

  • Đầu tiên, về vấn đề Japan Study Tour 2020:

Mentor có hỏi mình sẽ làm gì cho việc chuẩn bị. Mình đã trả lời theo định hướng mình đưa ra là mình sẽ chuẩn bị nội dung, làm slide trước vvv…. Và anh đã lắc đầu, nói mình sẽ chẳng có gì khác biệt và khó có thể “trồi lên” so với mọi người. Lúc đó mình đã hơi bối rối, nhưng khi anh hỏi mình biết gì về cách chấm điểm của chuyến đi này và có thông tin về chuyến đi mùa trước chưa, trong đầu mình đã “ngưng” lại trong giây lát.

Bản thân mình biết chương trình mentoring và câu chuyện về chuyến Japan study tour mùa trước thông qua một người bạn, và hiện tại mình may mắn được trở thành một phần của chương trình chứ thật ra mình không có gọi là tìm hiểu kỹ về nó. Đây chính là điểm thiếu hụt của mình -Thiếu bước reseach. Chính vì thế anh đã đề nghị mình đầu tiên hãy tìm đọc tất cả những bài liên quan đến chuyến đi, những bài recap của những mentee đã đi và trở về. Để làm gì? Để hiểu, để tìm tòi yêu cầu của chương trình, để tìm hiểu lí do tại sao họ lại được chọn. Để từ đó suy nghĩ xem bản thân có thể đáp ứng được những điều đó hay không. Nếu có thể đáp ứng thì hãy tham gia, còn nếu không, thì đừng tốn thời gian vào nó. “Đã không thi thì thôi còn đã thi thì phải thắng”.

Anh nói rằng, những cái khả năng, nhu cầu mà ai cũng nói được, ai cũng thấy, chúng chỉ là phần nổi của tảng băng. Cái mình cần tìm hiểu là phần chìm của nó, tất nhiên phần chìm đó cũng là những suy đoán của bản thân mình. Anh đưa ra Tháp nhu cầu Maslow khuyên mình về đọc thật kĩ nó. Ai cũng có nhu cầu, chương trình này cũng vậy. Mỗi một tiêu chí tham gia chương trình đều có tác dụng của nó góp phần đáp ứng được nhu cầu chương trình đưa ra. Mình cần tìm hiểu nhu cầu đó để xem mình có thể thỏa mãn những nhu cầu đó hay không. Mình cần hiểu mình là ai, khả năng của mình như thế nào, và khả năng đó có đủ để thỏa mãn nhu cầu hay không.Còn nếu như thật sự rất muốn và quyết tâm muốn tham gia, hãy tìm hiểu tiềm năng của bản thân mình và thể hiện nó thật tốt. Anh có đưa ra một gợi ý “Dùng điểm yếu làm điểm mạnh” và cho một ví dụ nhỏ về H’Hen Niê, cô đã dùng chính điểm yếu của mình-một người dân tộc, một quá khứ khó khăn-chinh phục những người khán giả và trở thành Hoa Hậu. Và tất nhiên là cô cũng rất đẹp :)).

  • Vấn đề tiếp theo là về Văn Hóa Công Ty

Hiện mình đang là thực tập sinh, cò nhiều bỡ ngỡ với môi trường mới nên muốn hiểu cách để hòa nhập.Anh cho mình biết có nhiều yếu tố ảnh hưởng đến Văn hóa công ty+ Người đứng đầu và những người có sức ảnh hưởng đến người đó+ Loại hình ngành nghề+ Quy định của nhà nước+ Phòng ban mà bạn đang làm việc.Lấy vd: Bạn làm việc cho trưởng phòng, bạn sẽ tuân theo văn hóa trưởng phòng đưa ra, theo chiều hướng đó, trường phòng của bạn tuân theo văn hóa của giám đốc đưa ra và hơn nữa giám đốc của bạn tuân theo văn hóa mà tổng giám đốc đề ra.

Người làm công giống như là một “công cụ”, một quân cờ đối với người làm chủ vậy. Là một người mới vào, nhiệm vụ của bạn là “phục tùng”, thỏa mãn người trực tiếp là sếp của bạn. Bởi người mà họ muốn là một người biết nghe lời, tuy nhiên người mà sếp của sếp bạn muốn lại không giống, họ muốn một người sáng tạo, có nhiều ý tưởng, và sếp của sếp của sếp bạn cũng có nhu cầu khác, họ muốn một người có cá tính, có khả năng thu hút. Đây cũng là có ý muốn nhắc nhở bản thân phải biết vị trí của mình và phải biết tìm hiểu mục đích, nhu cầu của đối phương. Giống như khi chúng ta đi phỏng vấn vậy. Người đầu tiên chúng ta gặp thường sẽ là người của phòng nhân sự-họ chỉ có nhiệm vụ tuyển đủ người cho nhu cầu công ty, sau đó chúng ta sẽ gặp sếp của mình – người sẽ quyết định mình có phù hợp làm việc với họ hay không v..v. Tùy vào từng tình huống mà thể hiện cho phù hợp, bạn có thể thể hiện bản thân nhưng hãy biết lựa chọn thời khắc.

  • Vấn đề thứ ba là về cách ghi chép của mình.

Mình ghi chép thường là cố gắng rút ngắn nhất có thể nhưng lại cũng chỉ là toàn chữ, nhì rất khô khan, và rất hay bỏ qua nhiều chi tiết cần thiết. Anh đã chỉ ra cho mình rằng phải biết kết hợp giữa số chữ và màu sắc, hình ảnh để cho bản ghi chép thêm sinh động, rõ ràng.

+ Bạn có thể đánh dấu những ý chính bằng màu mực khác, bằng khí hiệu, hay đóng khung chúng lại ..v..v

+ “Ghi chép 2 lần”: lúc đầu bạn có thể ghi chép chỉ có chữ số, sau đó hãy đọ lại và dùng màu sắc, hình ảnh đánh dấu lại những chỗ cần thiết , như thế cũng có thể nói là bạn đã học được 2 lần.

+ Anh có nói sau khi ghi chép, trong vòng 24h coi lại một làn, trong vồng 7 ngày sau đó coi lại một lần, và trong 21 ngày sau đó lại coi lại phần ghi chép đó, bạn sẽ nhớ rõ những gì mình đã ghi . Đó cũng là lý do tại sao người ta nói 21 ngày tạo thành một thói quen.Việc cập nhật như vậy cũng sẽ giúp những thông tin mà chúng ta không thể luôn luôn nhớ được lưu trữ lại một phần để đến khi nhắc đến chúng ta lại có chút thông tin về nó.

Ngoài ra anh cũng có chia sẻ mình nên biết tận dụng thời gian mình có.

Mỗi người đều có 24 tiếng như nhau. Nhưng khác nhau ở gần 8 tiếng đồng hồ làm việc. Người làm công họ dùng 8 tiếng đó để làm việc, còn người làm chủ , họ biết cách quy hoạch,tận dụng 8 tiếng đó. Tất cả xoay quanh câu hỏi: Nên hay Không nên?Sự thật là mình và anh đã phải dời thời gian gặp nhau lại một chút vì mình lúc đó mình ở khá xa địa điểm gặp mặt. Anh đã đưa ra vd, lúc đó mình có thể bỏ ra một phút để hỏi anh có tiện để di chuyển địa điểm để gần mình hơn. Nếu lúc đó anh đồng ý, mình có thể gặp và nói chuyện với anh sớm hơn, cũng không tốn quá nhiều thời gian di chuyển, mà nếu anh không tiện thì cũng không có gì, mình lại tiếp tục như lúc đầu thôi. Nhưng cái chính ở đây là việc thử hỏi. Anh khuyên mình nên thử cả với những tình huống khác. Hãy tận dụng thời gian của mình, giống như việc “nếu đáp ứng được thì hãy làm, còn không thì hãy bỏ đi đừng để phí thời gian”.

PS: mình có điều muốn nói rằng “Mình thật sự rất muốn, rất muốn có thể tham gia chuyến Japan study tour này nên dù có thể mình không đáp ứng được hết nhu cầu của chương trình, mình cũng sẽ cố gắng apply”

Xin cảm ơn bạn đã đọc recap!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *